Tập Đặc Biệt Không Số.

Viết cho một người chồng - người cha, sắp trở thành người thiên cổ.

·

Jul 22, 2022

Tập Đặc Biệt Không Số.

Dì tôi có một cuộc sống hôn nhân tồi tệ!

Cách đâu đó khoảng tầm 20 năm về trước, may mắn hơn những bạn bè đồng trang lứa xung quanh, dì của tôi đã có một tình yêu rực rỡ hoa phượng đỏ và kết thúc bằng việc cùng người ấy về một nhà. Dì tôi đã thực sự nghĩ rằng vận mệnh của mình thật viên mãn, yêu người ấy suốt gần 10 năm trời và có 2 đứa con. Cái tầm xuân xanh như mình thì chẳng hề lãng phí như bất kể bài hát buồn tủi nào miêu tả.

Cuộc sống gia đình của dì cũng có lúc lên lúc xuống, nhưng phần nhiều là điều mà gia đình hạt nhân nào cũng phải trải qua. Dì dựa lưng vào tình yêu và tin chắc rằng tổ ấm này là gần như không thể bị phá bỏ. Dì cứ thêu thùa, nấu nướng, may vá và hát hò mãi cho đến những tuổi hơn 40 - cái lúc mà tai hoạ thật sự ập xuống.

Dì chết lặng khi cầm tờ giấy nợ của đám giang hồ đang có mặt trong phòng khách, thông báo một con số khổng lồ đến mức không thể nào bế bồng. Mặc kệ điện thoại của người chồng liên tục “thuê bao…”, dì vẫn một mực tin vào tình cảm lứa đôi cho tới khi nhận được thông tin hắn đã cao chạy xa bay trên con xe 7 chỗ cùng với cô nhân tình trẻ măng và mới cáu. Hắn cầm cố từng phần của ngôi nhà và để lại cho dì một căn bếp nhỏ - đúng với biệt tài nấu nướng rất siêu đẳng mà hắn hay khen trong suốt những ngày ở bên nhau.

Chồng của dì là một con nghiện đỏ đen - phá bỏ dì và gia đình êm ấm mà ra đi - vứt lại hai đứa con - đứa đen, đứa đỏ.

Và đấy là lúc chú xuất hiện.

Chú là một bác sĩ, chắc chắn là giỏi giang! Vợ trước của chú - cũng là một bác sĩ có tài. Tuy nhiên, cô chọc tức thần chết nhiều đến mức khiến hắn phát điên, và hắn lấy mạng cô ấy dưới căn bệnh mang tên ung thư ở tuổi 43. Để lại cho chú 2 đứa con gái - đang ở tuổi sắp lớn mà không có người mẹ nào vỗ về.

Dì tôi và chú ấy ngả vào nhau muộn màng, sau khi cả 2 đã tạm thời vượt qua được khái niệm tình yêu là một trò đu quay nôn mửa và đau đớn. Họ không yêu nhau dữ dội như cái lũ tuổi 20, họ thận trọng dò từng bước một như chơi dò mìn và đảm bảo rằng một trong hai sẽ không có ai phát nổ.

Chú tôi làm rất tốt công việc của một người cha tâm lý thời đại mới, dạy dỗ và vỗ về 2 đứa con riêng của dì tôi. Dì tôi cũng trở thành một bà mẹ đảm đang - hát hò và thêu thùa cùng hai đứa con gái đang lớn của chú.

Cả hai tin rằng ở tuổi xế chiều, như thế này là đủ, họ ước có một gia đình nhỏ, thế là xong. Chú tôi ước rằng hai đứa con gái của mình sẽ có ai đó dạy may vá và nấu nướng. Dì tôi cũng mong mỏi hai thằng con trai có người hướng dẫn cách đóng đinh và thay bóng đèn.

Với tính chất công việc là kéo co với Diêm Vương. Chú tôi ngày nào cũng đối mặt với đủ thể loại chết chóc và rên rỉ, nhưng chú vẫn cật lực kéo lại hy vọng sống cho người này người kia. Chú lao động đủ mọi loại bệnh tật chỉ để chăm lo cho cái gia đình nhỏ và để lũ trẻ có thể đi nghỉ mát dưới ánh mặt trời.

Nhưng cũng giống như vợ cũ, chú chọc giận Thần Chết quá nhiều, và cái vấn đề là khi Thần Chết nổi điên lên - hắn ta sẽ lấy mạng bác sĩ!

Chú tôi phát hiện ra bản thân bị ung thư trực tràng ở giai đoạn 4 sau bao ngày thấy cơ thể thật bất an. Chú không quá shock vì điều ấy, với nền tảng là một bác sĩ đã ra hành nghề suốt hơn 25 năm nay, chú bình thản giữ cho gia đình êm ấm bằng cách im lặng thu xếp mọi chuyện.

Chú phải nói dối dì tôi và chú ghét như thế, rồi điều đó huỷ hoại chú mỗi ngày một nguy hiểm hơn, nhưng chú vẫn sống từng ngày, lay lắt như trong thời chiến.

Giờ thì chú nằm đây, ngay tại phòng chăm sóc đặc biệt sau một khoảng thời gian dài thu xếp và an ủi tất cả những con người gặp chú. Chú đã không thể giữ được điếu thuốc và đưa lên miệng hút một hơi dài như mỗi tối ngồi cùng với tôi - cũng như chú chẳng thể giữ nổi bí mật trước sự dò hỏi của dì mỗi khi thấy chú cứ nằm vật vã trong toilet.

Đồng nghiệp của chú bảo rằng chỉ còn vài ngày nữa, khá lắm là đến cuối tháng này. Dì tôi luôn tìm cớ đi mua này mua kia khi thấy bất kỳ một vị bác sĩ nào tới kiểm tra và thông báo tình hình - một cách trốn chạy không hề hay, nhưng phải thế.

Mỗi lần thấy tôi lên thăm, chú đều tỏ ra vui vẻ, thỉnh thoảng vui vẻ kiểu đường cùng. Chú cũng cười cợt chính mình, và chừng nào chú còn làm được như thế, tôi nghĩ chú sẽ ổn thôi.

Chiều hôm nay, tất cả mọi người trong gia đình tề tựu quanh giường bệnh để nắm tay và nghe chú dặn dò dựa vào vài làn hơi còn rất ít. Trong căn phòng này, đau thương nhiều đến nỗi những bức tường như không chứa nổi - chỉ chực chờ bung ra.

Em được tự do ra đi, nhưng anh hy vọng rằng chúng ta có thể chịu đựng nhau hàng thế kỷ nữa

Sài Gòn, ngày 22 tháng 7 năm 2022,

Còn viết tiếp cho xong một bi kịch.

Bài viết khác của Phongtran

Tập 5: Tất cả chúng ta đều ngủ với nhau vào tháng 1

Series01/04/2024

Tập 5: Tất cả chúng ta đều ngủ với nhau vào tháng 1

Toán Học 3 Giờ 44 Phút

Series21/06/2023

Toán Học 3 Giờ 44 Phút

Điện ảnh Châu Á qua 10 đạo diễn

Giờ mới biết28/12/2022

Điện ảnh Châu Á qua 10 đạo diễn

Nghỉ giữa giờ

Series22/11/2022

Nghỉ giữa giờ

Bài viết xem nhiều nhất

Phú Yên

Phú Yên

Vực Song - Vực Hòm

Bỏ phố về rừng? Có cục cứt!

Nhật ký Ba Hoa 13/12/2021

Bỏ phố về rừng? Có cục cứt!

Ý của Đen Vâu không phải thế này!?

Tập 3: Đá 4` ở Cố Đô

Series 04/08/2022

Tập 3: Đá 4` ở Cố Đô

Suýt nữa năm trăm thành trăm năm.

Điện ảnh Châu Á qua 10 đạo diễn

Giờ mới biết 28/12/2022

Điện ảnh Châu Á qua 10 đạo diễn

10 đạo diễn nổi trội nhất Châu Á và các tác phẩm của họ

Tập 4: Trận đòn qua với những vết máu ai lau?

Series 30/04/2022

Tập 4: Trận đòn qua với những vết máu ai lau?

Em như con thuyền bé chưa vào sóng đã chìm.

Tập Đặc Biệt Không Số.

Series 22/07/2022

Tập Đặc Biệt Không Số.

Viết cho một người chồng - người cha, sắp trở thành người thiên cổ.

Nghỉ giữa giờ

Series 22/11/2022

Nghỉ giữa giờ

Tôi không lý do lý trấu gì cả

Đăng ký để đọc được những bài viết mới nhất từ bahoastory

Download more icon variants from https://tabler-icons.io/i/mailbox